XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 4

Chương 4

Khi ta tỉnh lại trời đã nhá nhem tối,ta tiếp tục hỏi Vân Đình những vấn đề còn đang thắc mắc.Ra Nam Ngự Yên Yên từ nhỏ là người sức khỏe yếu ớt lại sống nội tâm nên bị các vị tỷ tỷ ghét bỏ. Ta tuy là trẻ mồ côi nhưng từ nhỏ đã không sợ trời không sợ đất,thích đánh nhau với bọn con trai,không có việc gì mà ta không dám làm,trừ việc xấu! Nam Ngự Yên Yên ngươi yên tâm,ta đã vào thân xác của ngươi rồi thì ta quyết sẽ không để bị ức hiếp. Còn 1 vấn đề nữa,Vân Đình bảo ta là 1 mỹ nhân như nhưng nhìn vào gương lại trông giống như xác chết là vì ta bị bệnh nặng,không ăn uống.

-Yên nhi!

Thanh âm trầm trầm cô lãng vang lên bên tai ta.Người mang giọng nói này tầm tuổi trung niên,tóc dài buộc cao,dáng vẻ phong trần hấp dẫn. Ai đây? Cha ta hay là đại ca? Không đúng,đại ca ta hình như mới 23 tuổi,người này nhìn thế nào cũng đã qua tứ tuần

-Con sao vậy? Không nhận ra ta ư?

-Bẩm lão gia,Thái y nói tiểu thư đã mất trí nhớ!

-Hắn có bẩm báo với ta rồi,ngươi lui ra ngoài đi!

Người này là cha ta? Tể tướng Nam Phụng trong truyền thuyết đây ư? Thật nhìn không ra ông ta đã có 4 đứa con nha

-Người là cha ta?

-Yên nhi,phải gọi là phụ thân!

-Phụ thân ơi! Ta bị mất trí nhớ rồi!

-Đừng lo Yên nhi! Ta nhất định sẽ lấy lại công bằng cho con!

-Hả?

-Ta đã sai người điều tra,ra người hại con lại là Phiêu nhi và Y nhi.Con bị ức hiếp từ bao giờ có nhớ không?

-Từ khi Yên nhi còn nhỏ đã bị 2 muội muội ức hiếp rồi!

Ta thật sự bị cuốn hút bởi người mang giọng nói này,vừa trong trẻo như nước hồ thu lại vừa trầm bổng như nhịp điệu của dây đàn.Một thân bạch y tiếu sái tiến vào,dáng người thanh tú nhưng lại mang đầy khí phách của 1 bậc vương giả.Nếu ta đoán không lầm,đây chính là vị đại ca luôn bảo vệ ta trong truyền thuyết. 2 đại boss đều có mặt ở đây nha.

-Phong nhi,việc ở triều đã xử lý xong chưa?

-Chỉ còn 1 số viêc nhỏ nhặt,phụ thân không cần lo lắng!

Người đó quả nhiên là đại ca của ta.Cuộc sống của ta sau này sung sướng hay cực khổ đều dựa vào 2 đại boss này nha. Tiền của ta đó! Chỗ dựa của ta đó!

-Yên nhi,ta nghe Thái y vào triều bẩm báo rằng muội vừa tỉnh lại đã mất trí nhớ nên ta tới thăm! Có nhớ ra ta là ai không?

-Người là đại ca của ta hả? Vân Đình có kể lại cho ta nghe ta có 1 đại ca và 2 tỷ tỷ!

-Ừ,Yên nhi ngoan,muội mau nghỉ ngơi,ta có việc cần nói với phụ thấn! Mai ta lại đến thăm muội!

Sau khi Vân Đình dìu ta nằm xuống thỳ 2 đại boss đã bước ra ngoài. Hây ! Thôi kệ! Còn sống là may rồi,đánh 1 giấc rồi mọi việc tính sau!

Advertisements

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 3

CHƯƠNG 3

-Em tên Vân Đình hả?

Ta nhẹ nhàng hỏi thăm cô bé.Trong mấy bộ phim cổ trang Trung Quốc thì nha hoàn lúc nào cũng thân cận với chủ tử của mình.Có lẽ ta sẽ tìm được thêm thông tin về thân xác này.

-Dạ!

-Em bao nhiêu tuổi?

-Đình nhi 15 tuổi! Tiểu thư người thật sự quên hết rồi sao? Ngay cả lão gia và phu nhân người cũng quên?

-Ừ! Ta thật sự không biết gì cả! chỉ nhớ mình tên Nam Ngự Yên Yện thôi!

-Huhu…Nhị tiểu thư thật ác độc,hại tiểu thư thành ra thế này!

Gì?Nhị tiểu thư? Càng ngày càng rắc rối nha.

-Em theo hầu ta được bao nhiêu năm rồi?

-Tiểu thư,Đình nhi theo người từ nhỏ!

-Vậy chắc em cũng hiểu rõ ta phần nào! Em có thể nói những gì em biết về ta không?

Ta bày ra ánh mắt mong đợi nhìn thẳng vào Vân Đình.Nhưng sự mong đợi đó suýt làm ta té ngửa sau khi nghe Vân Đình kể rõ đầu đuôi . Ta tên là Nam Ngự Yên Yên,17 tuổi,là con gái của Tể tướng Chu Quốc-Nam Phụng,mẫu thân là Đới Nhiên Nhiên-cháu gái của hoàng đế đời trước,đã mất cách đây nửa năm. Ta có 1 ca ca và 2 tỷ tỷ . Đại ca ta tên Nam Ngự Phong,Nhị tỳ tên Nam Ngự Phiêu Phiêu,Tam tỷ tên Nam Ngự Y Y.Vì ta là con rơi nên từ nhỏ thường xuyên bị 2 tỷ tỷ bắt nạt nhưng k dám nói cho cha ta biết. Chỉ có đại ca thấy ta bị ức hiếp nên ra tay bảo vệ.Mấy hôm trước ta bị vị nhị tỷ lòng dạ độc ác đầy xuống hồ nước suýt chết đuối.Khi được cứu lên thì mê man bất tình 2 ngày đêm.Khi tỉnh lại,chính là ta đã nhập hồn vào nên hoàn toàn không nhớ gì về chuyện trước kia nữa.

-Ra là vậy!

Ta thầm oán than,thân xác này cũng không may mắn giống ta ở thế kỉ 21.

-Nhiều lần Nhị tiểu thư và Tam tiểu thư đố kị với vẻ đẹp của tiểu thư nên tìm cách hủy dung người nhưng may mắn có Đại thiếu gia ngăn cản!

-Cho ta mượn cái gương!

Vân Đình đỡ ta ngồi dậy rồi xoay người đi lấy gương đồng đặt trên bàn đem đến cho ta xem.Thân ảnh ta từ từ hiện ra trong gương. Cái gì đây? Ma? Yêu quái? Ta suýt ngất! Trong gương là 1 cô gái có khuôn mặt trắng nhợt đầy vẻ âm u. Tóc dài bù xù rũ xuống vai,mái che khuất gần hết đôi mắt! Người đẹp đây hả? Mỹ nhân đây hả?

-Tỉnh rồi à?

Cánh cửa phòng mở ra mang theo giọng nói mỉa mai của nữ nhân.Có đến 2 người,cả 2 đều son phấn lòe loẹt khiến ta không nhận ra khuôn mặt thật,trang phục lại vô cùng sặc sỡ. Ai da…đừng nói đây là 2 vị tỷ tỷ “đáng kính” của ta nha. Tại sao lại đi ghen ghét với nhan sắc “âm hồn” của ta chứ.

-Nghe nói ngươi mất trí?

-Cô là ai?

2 người kia nhìn nhau 1 cái rồi cười bỡn cợt

-Mất trí thật hả?Ta là Nhị tỷ của ngươi!

A…nhờ ơn người này ta mới có thể nhập vào thân xác này nha

-Xin hỏi đến tìm ta có việc gì?

Cả 2 lại trừng mắt,ngay cả Vân Đình cũng há hốc miệng. Gì vậy? Ta mới hỏi có 1 câu xã giao thôi mà.

-Ngươi uống nhầm thuốc à? Hôm nay còn dám cả gan nói chuyên với ta!

Ta sock nha,ngươi là chị ta mà ta không được nói chuyện? Đang định trả lời thì 1 trận đau đớn ở đâu tập kích tới! Ta đau quặng người rồi hôn mê bất tỉnh,trước khi hôn mê ta nghe được tiếng nói cười chanh chua “tốt nhất là ngươi nên chết sớm đi!”

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 2

[CHƯƠNG 2]

Hả??? Tiểu thư??? Cô bé gọi ai vậy? Ta sao? Tóm lại là chuyện gì đang xảy ra,có ai có thể giải thích rõ không? Ông trời đang định chơi ta chắc?

-Này cô bé,em là ai vậy?

-Tiểu thư? Người không nhớ em sao? Em là Vân Đình đây!

Vân Đình? Ở cô nhi viện đâu có ai tên đó,người ta quen biết lại càng không có.

-Tiểu thư! Em là Đình nhi nha hoàn của tiểu thư đây mà!

-Nha hoàn??

Hay nha,khi không ta lại có nha hoàn! Ách…thế kỉ 21 còn có nha hoàn hả? ta chỉ nhớ là có ôsin thôi nha! Ta đang ở đâu vậy trời?

-Này em,cho chị hỏi đây là đâu vậy?

-Tiểu thư đang nói gì vậy? Đây là Phủ của lão gia! Người là con gái của lão gia,người quên hết rồi sao?

Hahaha…ta điên rồi,ta thật sự điên rồi nha…cô bé này nói cái gì vậy?

-Tiểu thư,người ở đây đợi,em đi mời thái y!

Nói rồi cô bé vội chạy đi.Đây là Trung Quốc? Phong cách ăn mặc,nhà cửa,cách bày trí đều là của người Trung Quốc nhưng mà…hoàn toàn không phải là của người Trung Quốc thế kỉ 21.

-Xin lỗi nhé cô gái!

Á,âm giọng này là của người dẫn đường.

-Ông ở đâu vậy,mau dẫn ta đi đầu thai!

-Cô hoàn hồn vào thân xác này rồi,ta làm sao dẫn cô đi được?

-Vậy ông còn tới đây làm gì nữa? Hừ…Hừ

-Ta tới nói cho cô biết cô đã bị lỗ đen của không gian hút tới 1 thời không khác,hồn cô vô tình nhập vào thân xác của 1 người sắp chết đang thoát hồn,vì thế nên cô mới còn sống và không thể đầu thai được!

-Vậy tôi đang ở đâu?

-Trung Quốc thời Đường!

-Tôi nhập vào xác của ai?

-Tứ tiểu thư của tể tướng Nam Phụng-Nam Ngự Yên Yên

-Oh my god !!!!!!!!!

Ta còn đang kêu gào thì thân ảnh của tên dẫn đường đã mờ nhạt và biến mất. Chuyện quỷ quái như thế này sao lại xảy ra ở trên người ta chứ? Suy đi nghĩ lại,nếu ta được đi đầu thai ngộ nhỡ lại trở thành cô nhi sống cuộc sống khó khăn ở cô nhi viện nữa thỳ……còn bây giờ ta đang ở trong thân xác của 1 tiểu thư,lại là con tể tướng,cuộc sống của ta sẽ được hưởng vinh hoa phú quý. Hahaha…ta phải cảm ơn ông trời rồi! Cuối cùng củng hiểu lòng ta cho ta làm con tể tướng.

-Tiểu thư,thái y đã tới!

Cô bé tên Vân Đình dẫn theo một người đàn ông trung niên,thân người gầy ốm,tay đang xách 1 cái hộp. Đây là thái y thời cổ đại? Ông ta tới bắt mạch rồi mở mi mắt ta lên,cuối cùng hỏi ta:

-Tiểu thư,người biết người là ai không?

-Ta biết ta tên Nam Ngự Yên Yên!

-Còn những cái khác như phụ thân,phụ mẫu,gia đình,các tỷ muội huynh đệ thỳ như thế nào?

-Hoàn toàn không biết !

-Có mấy ngón tay?

-Hai ngón!

-Có vẻ như tiểu thư đã bị mất trí nhớ,nhưng thần khinh vẫn bình thường,không bị biến thành kẻ thần trí mê loạn hay ngốc tử! Xin phép tiểu thư cho lão thần đi bẩm báo với tể tướng!

Nói rồi Vân Đình kêu gia nô hộ tống Thái y ra ngoài,lão ấy bảo ta mất trí nhớ? Cứ cho là vậy đi! Vấn đề bây giờ là hỏi những gì chưa biết về thân thế của ta qua người thân thiết với thân xác này.

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 1

[Chương 1]

-Ối cháy! Cháy rồi! Chạy mau!….

Sau 1 đêm ngắn ngủi,cả cô nhi viện ta ở đều hóa ra tro. Chỉ vì bản tính ngủ như chết mà ta vô tình…lên chầu trời. Nhìn lại cái xác cháy đen,ta ngậm ngùi,mới chỉ có 18 tuổi mà ta đã phải lìa cõi đời rồi,ông trời thật là quá bất công.

-Đi theo ta nào cô gái !

Một thân ảnh đen xì xì như cái xác của ta tiến lại gần và giơ đôi tay ra để ta nắm lấy. Cả thân thể ta từ từ lơ lửng trên không,cảm giác nhẹ nhàng,không hề có trọng lượng. Ta thật sự là đã chết rồi!

-Tôi phải theo ông đi đâu?

-Đi đầu thai!

Coi như ông trời còn thương ta,cho ta đầu thai lại làm người. Đang thở phào nhẹ nhõm thì từ xa,ta nhìn thấy 1 trận hắc phong cuộn tròn,giữa tâm là 1 lỗ đen sâu hun hút,nó càng ngày càng tới gần như muốn nuốt chửng lấy ta.

-Chạy mau,ta đi nhầm đường tới lỗ đen !

-Cái gì? Dẫn tôi đi đầu thai của ông đó hả?

Ta đang định chạy ra xa thật nhanh nhưng quên mất là ta không có trọng lượng,Cái tên dẫn ta đi đầu thai đã vuột tay ta mà bỏ chạy trước. Thành ra ta đang lơ lửng mà không biết làm sao để chạy thoát thân.Ô…ô..ta thật sự là đã quá xui xẻo rồi nha. Hắc phong đang cuồn cuộn tới gần,một làn sương đen bao nhủ quanh thân ta,xoay vòng…xoay vòng…hút ta đi sâu vào bên trong tâm của lỗ đen. Thế là xong…cuộc đời ta quả là tăm tối.

………

Đau quá! Tại sao ta cảm thấy thân thể đau đớn nặng nề,xương cốt như gãy vụn?Chẳng phải ta đã bị hồn phi phách tán khi rơi vào lỗ đen rồi sao? Cố gắng mở mắt ra…trần nhà??? Trần nhà thật là cao nha,gỗ ánh lên vẻ bóng loáng,ta cố gắng xoay đầu sang phải,gì đây??? Trong phòng này có một cái bàn gỗ chứa gương đồng và 1 cây trâm cài,đồ trang điểm của con gái??? Nhìn lại,ta đang nằm trên 1 chiếc gường có rèm rũ bằng vải lụa…ĐÂY LÀ ĐÂU??? Một tiếng “cạch” phát ra,có tiếng chân người đi vào,từ xa,ta nhìn ra đó là 1 thân ảnh nhỏ nhắn,hình như đang từ từ tới gần ta. Woa,là 1 cô bé trạc 15 tuổi,mắt hạnh to tròn,có 2 búi tóc tròn cân đối ở đầu,trang phục…ách..là trang phục của người trung quốc cổ đại. Có đóng phim ở đây à? Camera đâu? Đạo diễn đâu? Cô bé nhìn ta,hai mắt mở to,sáng rực lên,đột nhiên nhào tới khóc to

-Tiểu thư…huhu..người đã tỉnh lại rồi!

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 13

[CHƯƠNG 13]

Sau khoảng mười lăm phút,theo sự chỉ dẫn của Song Y,ta đã đến được Tây Sương lâu. Nơi này thật sự khêu gợi sự hứng thú của ta đó nha,nếu sau này rảnh rỗi ta sẽ cho xây dựng một kĩ viện của riêng ta rồi tha hồ hốt bạc,hắc hắc…

-Tiểu…à không,công tử! Chúng ta…đừng nên vào nơi này!

-Tại sao?

-Công tử,đây là kĩ viện đó,thân cao quý như người làm sao có thể vào nơi này chứ?

-Ta đâu có tới đây để trêu hoa ghẹo nguyệt,ta là tới trả thù đó!

-Nhưng mà…

-Không có nhưng nhị gì hết! Đi mau!

-Ai…Đình nhi không dám vào!

-Có gì mà không dám,ngươi chỉ cần đi theo sau ta là được rồi…í…Song Y đâu?

-Bọn họ bảo đợi tiểu thư ngoài kiệu ạ!

-Hừ…gì mà đợi chứ,trốn tránh không dám vào kĩ viện thì có!

-Công tử à,chúng ta…tốt nhất là không nên vào trong đó!

-Hừ…ngươi không vào thì để một mình ta vào!

Nói rồi ta bày ra một bộ mặt giận dỗi bước vào bên trong,quả nhiên không ngoài dự đoán ,Vân Đình sợ ta giận nên đã ngoan ngoãn theo ta bước vào. Vừa nhìn vào chính diện bên trong,hàng trăm cặp mắt nhìn ta với đầy đủ loại biểu cảm.

-Hôm nay là ngày gì mà có nhiều nam nhân tuấn mĩ vào đây quá vậy?

-Nam nhân này không thua gì nam nhân tóc trắng lúc nãy nhỉ?

-Đúng,đúng…cả hai quả thật thanh tú như nhau!

-Ai…Thanh tú như thế mà lại vào thanh lâu tìm vui!

Con bà nó,tìm vui cái đầu ngươi ấy. Tên nam nhân xấu xí mặt mụn chết tiệt,ngươi lo cho ngươi đi,đừng có ở đó bình luận người ta. Vì sự nghiệp trả thù cao cả,ta nhẫn…nhưng mà cũng thật may mắn,không có ai bàn luận về vụ “cưỡng hôn” hoành tráng của ta lúc nãy,chắc có lẽ họ không có mặt lúc đó,nếu không ta chỉ có nước chui xuống đất. Ô~ nụ hôn đầu tiên của ta đã bị tên thối nam nhân đó cướp đi,đã vậy còn kề kiếm vào cổ ta nữa,ta hận,ta hận~

-Xin hỏi nhị vị công tử dùng gì ạ?

Tiếp ta là một vị cô nương xinh đẹp tóc búi xéo cài hoa mẫu đơn. Nàng nhìn ta e lệ thẹn thùng,má ơi…thật muốn nổi da gà!

-Cho ta một ấm trà thượng hạng!

-Công tử còn muốn dùng gì nữa không?

-Gọi tú bà ra đây dùm ta được không?

-Dạ?…À,được ạ!

Ta ngước nhìn nàng rồi phất quạt tươi cười,haha…cái này gọi là “Nam nhân kế”, rất hữu dụng đó nha,bằng chứng là mặt nàng ta đỏ lên một cách nhang chóng. Nói rồi nàng lướt đi thướt tha biến mất sau đám đông. Trong thời gian chờ đợi, ta chăm chú quan sát nơi này,kiến trúc của tòa nhà nay khá giống với các kĩ viện thanh lâu trong phim nhưng nó có vẻ to lớn và đồ sộ hơn hẳn,có ba tầng lầu,mỗi tầng khoảng mười lăm phòngchất liệu là gỗ nhưng rất bóng mướt,những cây cột lớn có chạm khắc cả hình rồng,xung quanh treo rất nhiều lồng đèn. Nơi ta đang ngồi chắc có lẽ là nơi tiếp khách cộng ăn uống. Ôi trời,to lớn như vậy làm sao biết tên hỗn đãn đó ở phòng nào đây?

-Xin hỏi vị công tử tìm ta có việc chi?

Oa…không hổ danh là thanh lâu lớn nhất kinh thành,ngay cả tú bà cũng quyến rũ như vậy,nàng hình như cũng mang cùng nét biểu cảm giống cô nương kia khi nhìn thấy ta thì phải,hắc hắc…

-Cho ta hỏi,lúc nãy có nam nhân nào có mái tóc màu trắng vào đây không?

-Tóc trắng? Có ạ,vị đó có mái tóc dài màu trắng rất đặc biệt!

-Đúng rồi! Hắn bây giờ đang ở đâu?

-Xin hỏi công tử có quan hệ gì với công tử tóc trắng kia ạ?

-À…à…ta là bạn thân của hắn,hắn lén ta đi kĩ viện nên ta đi tìm hắn tính sổ!

-Ra là vậy!

-Cô nương biết không,hắn rất xấu tính,vào kĩ viện mà còn dẫn theo đệ đệ tóc vàng ngây thơ đáng yêu của ta theo,dạy cho đệ đệ ta toàn tư tưởng xấu nên ta mới lo lắng…

Ta diễn cũng không tồi chứ nhỉ? Vân Đình ngồi kế bên ta hai mắt trợn ngược,mồm cùa nàng ta có thể nhét đầy một quả trứng. Ta thật có năng khiếu làm diễn viên~

-Vị công tử kia hiện đang ở lầu ba,phòng thứ nhất! Công tử mau lên đó đi!

-Cô nương,hôm nay ta bao trọn Tây Sương lâu,chỉ cần không được cho ai lên lầu ba quấy rầy huynh đệ chúng ta là được!

-Công tử thật hào phóng,tiểu nữ xin ghi nhận!

-Không có gì! Vân Đình,ra ngoài gọi Song Y đưa ngân lượng cho vị này!

-Dạ!

-Công tử còn điều gì dặn dò?

-Sai người đem bình trà thượng hạng ta vừa gọi lên đó là được rồi!

Vân Đình đem ngân lượng vào xong ta bày cho nàng một mâm thức ăn thượng hạng,sau đó đi theo tiểu cô nương mang trà lên lầu.

-Cô nương,dừng lại đã~~

-Sao ạ?

-Huynh đệ của ta bị bệnh mà không chịu uống thuốc vì hắn sợ đắng,cô nương chờ ta lấy thuốc hòa vào trà để hắn uống cho dễ!

-À…công tử thật là tốt,lo lắng cho huynh đệ mình như thế,vị công tử kia biết được hẳn sẽ rất cảm động!

Cảm động hay không ta không biết,miễn sao hắn không phát hiện trong trà có “thuốc bất lực” là được rồi.

-Xong rồi,cô nương đem trà vào trước đi ! Ta nhớ ra mình để quên đồ dưới lầu,để ta xuống lấy rồi lên ngay!

-Vâng ạ!

Vậy là xong bước một,chỉ còn chờ cá cắn câu nữa thôi,hắc hắc…ta thật là giỏi bịa chuyện,ta hâm mộ mình quá đi!

-Vân Đình,ngươi cứ yên tâm ngồi ở đây ăn uống thỏa thích đi nhé,xong việc ta sẽ đưa ngươi về!

-Công tử định làm gì người kia vậy?

-Xong việc ta sẽ kể cho ngươi nghe sau!

-Người không làm việc gì tày trời đó chứ?

-Không,hoàn toàn không! Ta thề với ngươi đấy!

-Được rồi,nô tì…ấy…nô tài chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi!

-Suỵt,nha hoàng kia tới tìm ta đấy!

-Công từ,trà đã được đưa lên!

-Ta biết rồi,cám ơn cô nương!

Ta lại phất quạt,tặng cho nàng ta thêm một nụ cười mê hồn rồi thong thả bước lên lầu ba. Có được nội công,ta học theo đại ca cách che dấu hơi thở từ từ đưa tai áp sát tường.

Không có động tĩnh gì cả.

Hắn uống trà chưa vậy? Hay là cô nương kia đi nhầm phòng,hay là hắn ra ngoài rồi? Tình thế cấp bách,ta phá cửa xông vào đại vậy. Hắn đang ngồi trên bàn,thấy ta vào bỗng trừng mắt nhìn ta nhưng không có đứng lên hay phản ứng gì,haha,bất động rồi,bất động rồi!

-Ngươi khỏe không? hắc hắc…

-Là ngươi làm phải không?

-Ồ…ta làm thì sao?

-Ngươi có cừu hận gì với huynh đệ ta mà phải làm vậy chứ?

-A…cậu bé tóc vàng đáng yêu,qua phòng kế bên ngủ một giấc cho đã nhé,để ta tính sổ với ca ca của ngươi!

Đám gia nhân ta gọi trước đã lên tới,vậy là xong bước hai,giờ thì làm thịt tên hỗn đãn này nữa là xong.

-Hạ lưu! Ngươi mau đưa ta thuốc giải!

-Không có thuốc giải,thuốc này do ta tự chế!

-Ngươi…

-Ai bảo ngươi không chịu xin lỗi ta,mau xin lỗi ta sẽ chỉ cho ngươi cách giải!

-Ta không xin lỗi thì sao?

-Thì cho ngươi làm “linh hồn tượng đá” chứ sao! Có xin lỗi không thì bảo?

-Không! Nếu ta thoát ra được ta thề sẽ đem ngươi bầm thành trăm mảnh!

-Ôi~~! Sợ quá! Để ngươi bầm ta không bằng bây giờ ta ăn ngươi trước đi!

-Ngươi…ngươi định làm gì?

-Nam nhân với nam nhân thì làm gì hả? Cưỡng sắc ngươi nha?

-Ngươi đừng có làm chuyện điên rồ!

-Ta thích làm chuyện điên rồ thì sao? Nào,tiểu cô nương xinh đẹp,mau đến đây~,ta sẽ thương ngươi,hahahaha…

-…

Mặt hắn càng ngày càng đen,hắc hắc…xem hôm nay ta đùa giỡn ngươi như thế nào.

-Mau lên giường,ngồi hoài sẽ mỏi chân lắm!

Hắn nặng thật,ta phải lôi hắn đi như lôi cái bao gạo mới tới được giường,xem kìa,xem kìa,mặt hắn sát khí đã dâng tới cực điểm,ta không sợ,đối với ta chẳng có gì là đáng sợ khi ngươi thành người bất lực,hắc hắc…

-Bây giờ ngươi muốn ta cởi áo trước hay cởi quần trước?

-…

-Im lặng à? Vậy ta cởi áo trước nhé!

Thách ta hả? Xui cho ngươi rồi,ta nói cởi là ta cởi,nhưng mà ta thật không ngờ,lúc ta cúi đầu cởi áo hắn thì hắn lại dùng răng cắn lấy cây trâm định phóng vào ta,bao nhiêu tóc Vân Đình tốn công bới cho ta đều tung ra hết.

-Ngươi…ngươi là nữ nhân?

Xuyên Qua Thời Không Ta Thành Vương Phi / Chương 12 XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 12

-Ngươi hôn đủ chưa?

Tên nam nhân tóc trắng sau giờ phút kinh hoàng trên mặt bắt đầu giang đầy hắc tuyến. Hắn nhẫn tâm lấy tay hất đầu ta ra như hất một cục đá. Mama mia, ta quay sang định mắng cho hắn một trận nhưng vừa quay đầu lại ta đã bị làm cho kinh ngạc. Má ơi…hắn là con người đẹp nhất mà ta 18 năm nay ta mới gặp được! Đẹp kinh khủng,đẹp dã man,đẹp tàn nhẫn ~ ~ ~,hắn đẹp hơn ta khi giả nam nhân gấp ngàn vạn lần. Nổi bật nhất là mái tóc bạch kim chảy dài óng lánh,thời này có thuốc nhuộm tóc hả? Hình như không có nha,thật sự là một mái tóc đẹp vô cùng hiếm có, ngay cả khuôn mặt cũng vô cùng tuấn mĩ,đôi mắt xếch chứa ánh nhìn tà mị ẩn đằng sau hàng mi dài,sóng mũi nhỏ nhắn,thẳng cao không mang chút tì vết, đôi môi màu đỏ nhạt của hoa đào mang độ cong tuyệt hảo,cả khuôn mặt hắn như được điêu khắc từ tinh hoa của đất trời,hấp thụ sự thuần khiết của cỏ cây,khí chất lại cao ngạo như khổng tước. Vẻ đẹp của hắn quá hoàn mĩ,hoàn mĩ đến nỗi làm người ta không dám chạm vào,sợ rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng làm vỡ đi sự hoàn mĩ đó,quả thật rất giống tiên nhân.Những nam diễn viên đóng phim cổ trang mà nhìn thấy tên này chỉ còn có nước bỏ nghề, nhìn thấy chưa,đây chính là tuyệt đại mỹ nam trong truyền thuyết. Những nữ nhân xung quanh nhìn thấy hắn đề bật khóc…ách…

-Công tử tóc trắng ơi,chàng thật là tuyệt tuyệt đẹp!

-Ta tình nguyện chết dưới chân chàng,công tử ơi!

Nhìn thấy chưa? Nữ nhân cổ đại “e ngại thẹn thùng” trong truyền thuyết đó,ngay cả Vân Đình cũng ngẩn ngơ vì hắn,xem có làm ta tức chết không? Ta đang là nam nhân đó nha.

-Xoẹt…!

-Á…cứu mạng!

Ách…má ơi,hắn rút kiếm xoay một vòng làm cả bọn nữ nhân mê trai mặt mày xanh mét thi nhau bỏ chạy toán loạn. Khuôn mặt làm cho người ta không lạnh mà run,rất lãnh khốc~. Đột nhiên,hắn chĩa kiếm vào mặt ta…ấy ấy ấy…đừng đùa nha!

-Ngươi vừa làm gì ta?

-Ta…ta chỉ bất đắc dĩ cướp của ngươi một nụ hôn thôi mà!

Oái,ta lại quên mất ta đang là nam nhân,trời ơi làm sao đây? Ta không muốn chết như vậy đâu nha,rồi sau này sử sách sẽ ghi lại tên ta với sự kiện trọng đại ngày hôn nay ” tứ tiểu thư của phủ tể tướng Nam Ngự Yên Yên giả nam nhân đi ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt,ngay cả nam nhân cũng không tha,bản tính sắc lang trỗi lên ngay cả nam nhân cũng dám hôn liền bị nam nhân kia cho một phát đao về đoàn tụ với ông bà”

Ô…ô…có vẻ nam nhân này rất là muốn giết ta nha,vỗ mông ngựa,vỗ mông ngựa…

-À ờ…đại ca đẹp trai à,ta chỉ là…vô tình thôi!

-Vô tình?

-Vì ta bị đám nữ nhân đó đuổi theo,quýnh quáng thế nào mà lại vấp vào đại ca đẹp trai anh tuấn tiêu sái đây,ta cũng không phải là cố ý,mong đại ca rộng lòng từ bi mà bỏ qua cho,mỗi ngày ta sẽ niệm kinh nam mô a di đà phật cầu phúc cho đại ca!

Tự ái không quan trọng,tính mạng mới là nhất,đừng có giết ta,nếu không tổ tông mười tám đời nhà ngươi đều sẽ không thoát khỏi lời nguyền rủa của ta.

-Chủ nhân!

-Keng!

-Là tiếng kim loại va chạm nhau, hai nhân vật luôn xuất hiện đúng lúc nguy cấp đã xuất hiện,xin giới thiệu đó chính là bạn Thiên Y và bạn Ma Y.Cả hai đang cùng đấu với nam nhân tóc trắng. Tiếng kiếm xoang xoảng bên tai,Vân Đình cuối cùng cũng hoàn hồn mà lăn về phía ta. Ta lúc này chỉ chăm chú nhìn hai bên chiến đấu kịch liệt,động tác cả hai bên vô cùng đẹp mắt,uốn lượn tránh né nhẹ nhàng,thân thủ linh hoạt,xuất chiêu nhanh chóng. Nhìn xem,nhìn xem,đánh nhau giữa các cao thủ trong truyền thuyết đó. Mọi người đều đã bỏ chạy tán loạn,chỉ còn ta và Vân Đình ngồi như hai tảng đá xem đánh nhau.

-Tuyệt,Thiên Y coi chừng bên phải,ấy…đại ca à,đừng ta tay trên mặt nha,mất hết vẻ đẹp trai của người ta. Ma Y,ngươi coi chừng mặt của đại ca đẹp trai tóc trắng nha…

-Nhị ca,không được…

Một giọng nam cực kì trong trẻo cất lên sau lưng ta,OMG…lần này là một nam nhân tóc vàng,khuôn mặt rất baby,làn da trắng mịn như cái bánh bao,hắc hắc…muốn cắn quá.

Đại ca tóc trắng đột nhiên dừng tay,Song Y (gọi chung cả hai) cũng ngừng ra chiêu. Oa…không ngờ hôm nay đi chơi gặp nhiều chuyện quá.

-Nhị ca,đại ca đã căn dặn sang Chu quốc không được gây ra chuyện,huynh quên rồi sao?

-Bọn họ tấn công ta!

-Ai…đại ca tóc trắng à,ai bảo huynh chĩa kiếm vào người ta,hộ vệ của ta nhìn thấy chủ nhân mình sắp chết không lẽ không được ra tay can thiệp?

-Hộ vệ?

-Còn nữa,ta đã bảo đó là chuyện ngoài ý muốn,ta cũng đâu có cố ý…

-Nhị ca,xảy ra chuyện gì vậy?

-Nè người anh em,ta kể cho ngươi nghe,ta chỉ là sơ ý trượt chân ngã lên người nhị ca của ngươi,thế mà hắn đột nhiên rút kiếm kề cổ ta,hộ vệ của ta liền bay tới,thế là đánh nhau!

Cổ? Hình như có chút rát…

-Má ơi,máu…chảy máu…Vân Đình,cổ ta chảy máu rồi,ô…ô…tên hỗn đãn tóc trắng nhà ngươi,dám làm ta chảy máu,nhỡ để lại sẻo thì ngươi tính thế nào hả? Ta mà có sẹo ta sẽ sai Song Y lột da nhà ngươi đắp vào,ô~…

-Ngươi là nam nhân gì mà chảy có một chút máu đã la toáng lên rồi,thật giống đồ đàn bà!

-Con mắt nào của ngươi thấy tiểu thư nhà ta là nam nhân hả?

-Tiểu thư?

Cái miệng hại cái thân~ . Vân Đình ngốc nghếch…thảm rồi,ta thảm rồi…

-Ô…chỉ là nói giỡn,các ngươi đừng tin,hahaha,nói giỡn thôi mà…

-Thật là điên!

-Nói ai điên hả? Ngươi làm ta bị thương chảy máu còn không mau xin lỗi lại còn dám **** ta điên? Mama mia,đồ rắm thối!

Hình như ta lỡ miệng nói cái gì rồi thì phải. Mọi người đều nhìn ta bằng ánh mắt quỷ dị. Má ơi,mau mau đi khỏi cái cục diện rắc rối này dùm người ta,ô~. Tên rắm thối tóc trắng,ngươi mà không đẹp trai thì ta đã cào rách mặt ngươi rồi,vì ta “thương hoa tiếc ngọc” nên ngươi mới tránh khỏi đại nạn này đó biết chưa hả? Hắn dường như rất “hiểu lòng” ta,lập tức leo lên xe ngựa mà phóng đi!

-Song Y,các ngươi theo dõi xem hắn đi đâu!

-Để làm gì ạ?

-Để trả thù! Hắn dám làm ta chảy máu,nếu ta không trả thù này thì ta không phải Nam Ngự Yên Yên!

Thời gian trôi qua,sau khi mua sắm thỏa thích,Song Y đã trở về…

-Chủ nhân,hắn sau khi chờ tên tóc vàng đi…nhà xí thì ghé vào một tửu lầu,sau đó lại lên đường đến Tây Sương lâu,hiện giờ vẫn còn đang ở trong đó.

-Tây Sương lâu? Là chỗ nào?

-Là kĩ viện đồng thời là nhà trọ lớn nhất của kinh thành!

-Ở đâu?

-Gần đây thôi ạ!

-Dẫn ta đi!

Kỹ viện? Khuôn mặt hắn thuần khiết như thế mà lại vào kỹ viện? Thật là không ngờ nha. Mặc kệ,tìm cách vào đó rồi sẽ trả thù hắn sau,thối nam nhân,dám làm ta bị thương,chờ đó,ngươi chờ đó…

-Hắc xì ~ !

-Nhị ca,huynh sao vậy?

-Chẳng biết! Đệ lôi ta vào kỹ viện làm gì?

-Ở Ngôn quốc ta bị đại ca cấm không cho vào kỹ viện nên rất tò mò,sẵn tiện dịp này ta muốn tìm hiểu cho biết.

-Không nên,đệ còn nhỏ,đừng chú tâm vào những việc này.

-Ta chỉ là xem cho biết thôi mà…

-Như vậy là được rồi,mau tìm chỗ trọ,ngày mai chúng ta sẽ vào hoàng cung Chu quốc!

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 11

[CHƯƠNG 11]

Thời gian lại mau chóng trôi qua,chỉ còn mười ngày nữa là ta sẽ chấm dứt cuộc sống tiểu thư an nhàn tươi đẹp ở phủ tể tướng để sang Ngôn quốc làm vợ Nhị vương gia,làm em dâu hoàng đế. Hai hôm trước,hoàng thượng ban thưởng cho ta vô số ngân lượng,châu báu,vàng ròng để làm quà cưới,đồng thời ban tặng cho ta danh hiệu “Nam Yên công chúa” làm ta tràn ngập trong sung sướng cùng vinh hoa phú quý. Xem ra đồng ý lấy chồng lại là một chuyện tốt như vậy,hắc hắc…Từ ngày ta lên chức công chúa,hai vị tỷ tỷ “đáng quý đáng mến” của ta ngày càng thêm ganh ghét nhưng đáng tiếc là không thể nào ra tay hại ta được nữa, coi như là ta đã trả thù dùm thân xác này,xuống dưới cửu tuyền nhớ đừng oán hận ta đã chiếm thân xác của ngươi nha.

Đại ca ta biết tin ta sắp lấy chồng liền sai người đi khắp giang hồ tìm cho bằng được vị đại sư tên “Thất Nhật” để lấy hai viên nội đan bí truyền tặng cho ta làm quà cưới. Qủa thật khi nuốt vào ta cảm thấy người trở nên nhanh nhẹn và vô cùng linh hoạt,kết quả là ta đã có thể bay lên…nóc nhà cộng thêm cách điểm huyệt trọng yếu. Cũng trong thời gian này,ta đã điều chế thành công loại thuốc mang tên “thuốc bất lực” dựa theo công thức của Ma Y. Thật tội cho Ma Y,bị ta đem ra làm chuột bạch thí nghiệm. Hắn đã bất động trong hai canh giờ để mặc cho ta thừa cơ …ăn đậu hũ.

-Thật là chán a!

-Tiểu thư,người hết ăn rồi lại ngủ,không chán mới là lạ!

-Vân Đình,ngoài kinh thành chắc là vui lắm nhỉ?

-Vâng ạ!

-Ta ra ngoài kinh thành chơi được không?

-Ấy…tiểu thư phải hỏi lão gia,nếu tự tiện đi ra ngoài,lỡ có chuyện gì,bọn nô tì chúng em gánh không nổi!

Nghe Vân Đình nói như thế,ta không khỏi nhức đầu.

-Vân nhi,hôm nay muội có tập võ không? Đại ca dạy muội!

Đại ca của ta??? Haha…cứu tinh của ta đó. Sau phụ thân,hắn chính là người có quyền nhất,xin phép hắn chắc là không vấn đề gì.

-Đại ca,hôm nay ta không muốn học võ,ta muốn ra ngoài chơi!

-Vậy à? Vậy để ta đưa muội ra ngự hoa viên!

-Không phải,ta muốn…muốn ra kinh thành kìa!

-Để làm gì?

-Ở đây chán quá hà,ta muốn ra ngoài đó chơi!

-Không được đâu,phụ thân sẽ không cho phép!

-Huhu…ta chỉ là…trước khi lấy chồng,rời xa quê hương,ta muốn đi ra ngoài cho biết đó biết đây thôi mà.

-…

-Cho phép ta ra ngoài chơi đi mà,phụ thân chắc cũng hiểu cho ta,đi mà,đi mà,đi mà…

-Lỡ muội có chuyện gì thì sao?

-Thì huynh đi cùng ta,được không?

-Không được,ta bây giờ không tiện ra ngoài !

-A…vậy ta sẽ cải trang thành nam nhân đi cùng với Thiên Y và Ma Y!

-Thôi được rồi,ta chịu thua!

-Vậy là cho ta đi rồi nhé,hìhì…

-Chỉ được đi khoảng 3 canh giờ thôi,có biết không?

-Ô…ta biết rồi!

Đại ca của ta quả nhiên là rất dễ dụ,chỉ cần năn nỉ vài câu là ta đã được ra ngoài. Hắn vừa ra khỏi cửa ta liền lôi Vân Đình vào phòng,bắt nàng ta trang điểm cho ta thành một công tử đẹp trai,Vân Đình đi theo ta nên cũng phải cải thành nam nhân. Sau khi…ngủ gục được khoảng một tiếng ta đã hoàn toàn trở thành người khác. Mái tóc dài đã được quấn cao gọn gàng,trên đỉnh có cài một cây trâm bạch ngọc hình rồng tinh xảo.Ma Y tìm được một bộ đồ nam nhân màu xanh ngọc bích,Thiên Y phụ trách đem…tiền. Khi mọi chuyện đâu vào đấy,ta đứng lên xoay một vòng,trong gương hiện ra một nam tử dáng người thanh tú thuần khiết,đôi phượng mâu cực kì hút hồn. Hoàn hảo quá đi mất,ta bây giờ đã là một công tử vô cùng đẹp trai,khẳng định sẽ có rất nhiều nữa nhân nhìn thấy ta sẽ chảy nước miếng,haha…

-Đi thôi !

Ta dùng khinh công học được bay thằng lên mái nhà,hai viên nội đan làm nội lực của ta tăng một cách đáng kể. Ma Y,Thiên Y ôm Vân Đình bay lên nhẹ nhàng,bốn người chúng ta cùng ra ngoài một cách trót lọt. Ra tới Kinh thành,ta thong thả sải quạt đi dạo khắp nơi,tuy ta không rành lịch sử,không rõ đây là thời không nào nhưng nơi này cũng gần giống như ta tưởng tượng,thậm chí khá giống trong phim ảnh cổ trang.

-Oa…tiểu thư,ở đây thật là náo nhiệt!

-Suỵt,Vân Đình! Ta đã bảo gọi ta là Công tử!

-Ấy…nô tỳ quên mất!

-Trời ạ! Người cũng đang là nam nhân đó,không được xưng là nô tỳ mà phải xưng là nô tài hay gì gì đó!

-Đình nhi rõ rồi!

-Ân,Thiên Y,Ma Y đâu?

-Hai người đó đi mua những thứ công tử dặn rồi ạ!

-Tốt,đi dạo thôi!

Chợ ở kinh thành tấp nập người qua không thua gì siêu thị ở thời hiện đại. Kẻ mua người bán,có thương buôn,có nhiều mặt hàng,có người diễn xiếc,rất là náo nhiệt. Đáng tiếc là chưa được mua sắm thỏa thích thì từ đâu hàng chục nữ nhân vây lấy ta. Ai nói nữ nhân thời cổ xưa người nào cũng liễu yếu đào tơ,e thẹn ngại ngùng? Ta không tin,bằng chứng là những nữ nhân này vây lấy ta rồi buông lời trêu ghẹo mà không hề đỏ mặt. OMG,ta thừa nhận đẹp trai lại càng thêm rắc rối.

-Công từ,chàng thật là anh tuấn phi phàm!

-Chàng thật là đẹp trai!

-Công tử ơi,cho phép tối nay ta hầu hạ người được không?

-Ngươi thật là trơ trẽn!

-Haha…ta có miệng thì ta nói,các ngươi làm gì được ta?

-Ngươi…

Mama mia,tiếng phụ nữ **** mắng nhau nghe thật là chói tai,ta hận không thể một phát đánh cho các nàng bất tỉnh nhân sự,tẩu vi thượng sách,chạy là tốt nhất. Nhưng mà vòng vây thật sự quá lớn,ta bất lực…

-Ách…

-Công tử! Coi chừng!

Vân Đình hét lên một tiếng,mụ nội nó,chân của nữ nhân thối tha nào dài như vậy? Ta vừa tiến một bước đã bị nàng ta cho vồ ếch rồi,càng xui xẻo hơn trước mặt ta là…ớ…hình như à một ông già. Thật xin lỗi cụ,làm tấm đệm thịt cho ta đi a.

-Á…

-Áááá…

Ta thật sự đã rơi vào một hoàn cảnh cực kì bi đát,lúc ta nhắm mắt chuẩn bị lấy thịt đè người thì ông già đột nhiên xoay người lại thành ra…má ơi,ta đang hôn? Người có mái tóc trắng lại không phải là một ông già mà là…một nam nhân. Thành ra bây giờ,ta và hắn đang nằm lăn lóc trên đường mà…hôn nhau. Những nữ nhân vây lấy ta đều đông cứng lại thành đá. Ta đang là nam nhân,nam nhân hôn nam nhân?

– OMG,OMG,OMG,OMGGGGGGGGGGGGG…

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 10

[CHƯƠNG 10]

Quốc Hoa Mộ Lang thật sự ngạc nhiên trước sự thay đổi nhanh như chong chóng của nàng. Khi vừa mới bước vào, hắn đã thấy khuôn mặt giận dữ như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của nàng,rồi khi tới gần hắn,nàng không những không hành lễ với hắn mà còn hỏi ngược lại hắn là ai,sau khi biết được hắn là hoàng đế,nàng có đôi chút sợ sệt cúi người giả vờ ủy khuất mà xin tha tội,rồi khi biết hắn không giết người,nàng lại vô tư ngồi uống trà.Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy biểu cảm của nàng khiến hắn không thể rời mắt được.Khi nàng đồng ý lấy Thượng Quan Tán Lý,hắn lại thêm ngạc nhiên đồng thời lại cảm thấy có chút tiếc nuối. Ngạc nhiên là vì nàng hỏi Thượng Quan Tán Lý có…giàu không,chẳng lẽ nàng ham muốn vinh hoa phú quý trong khi phủ tể tướng cũng ngang ngửa phủ vương gia? Tiếc nuối là vì nàng đồng ý lấy Thượng Quan Tán Lý một cách nhanh chóng,nếu được,hắn muốn ở bên nàng thật lâu. Tại sao hắn không sớm biết tể tướng có người con gái khuynh quốc khuynh thành,tính cách lại thú vị như nàng. Nếu biết,có lẽ hắn đã…ai…đều là số phận…

-Tiểu La tử!

-Nô tài có mặt!

-Tìm sứ giả và nói rằng Tứ tiểu thư của tể tướng Nam Phụng đã chấp nhận lời cầu hôn. Hẹn Nhị vương gia một tháng nữa cử hành hôn lễ tại Chu quốc,mong sứ giả mau sắp xếp!

Ta thật sự là đã ham vinh hoa phú quý tới hết thuốc chữa,nữ nhân ngày xưa rất sợ bị ép hôn,thậm chí còn tự vẫn. Có ai như ta không? Hoàng thượng chỉ nói có mấy câu mà ta đã đồng ý lấy tên đó không kịp suy nghĩ nhiều rồi. Mà thôi kệ đi,hy sinh tình yêu để được vinh hoa phú quý còn đỡ hơn vì ta mà nhiều người “đi đầu thai”. ( chú thích: nữ chính chỉ mới 18 nên tư tưởng còn thơ ngây ^^ “)

-Yên nhi,mọi việc sao rồi?

Mới đó mà đã ra tới đại sảnh,Phụ thân ta đang đứng ngồi không yên,có thể thấy ông ta rất yêu thương thân xác này,aizzz…thật có lỗi.

-Phụ thân,ta đã đồng ý lấy Nhị vương gia Ngôn quốc!

-Cái gì? Hoàng thượng đã nói gì mà con đồng ý nhanh như vậy?

-Ô…phụ thân à,hoàng thượng nói nếu ta không lấy Nhị vương gia Ngôn quốc có khả năng chiến tranh sẽ xảy ra,mà như vậy sẽ có rất nhiều người phải chết.Ta không muốn vì một mình ta mà mọi người phải chết oan uổng như vậy!

-Yên nhi…

Ta cúi đầu cố gắng nhéo đùi để nhỏ ra vài giọt nước mắt ủy khuất, chỉ là đi lấy chồng thôi mà.

-Hoàng thượng nói một tháng sau sẽ cử hành hôn lễ!

-Thật sự không hối hận chứ Yên nhi? Nếu con cảm thấy hối hận ta sẽ đi cầu xin hoàng thượng…bây giờ vẫn còn kịp!

-Ấy…phụ thân…ta đã quyết định như vậy bây giờ làm sao có thể nuốt lời? Vì lợi ích của quốc gia,ta sẵn sàng hy sinh…

-Yên nhi,phụ thân thật có lỗi với con! Ta biết làm sao đây?

-Ta chỉ cần phụ thân thành tâm chúc phúc cho ta nơi xứ lạ,như vậy là ta đã mãn nguyện rồi!

Thêm nhiều châu báo làm của hồi môn nữa,hắc hắc…

-Được rồi,con về trước đi,ta có công việc,không về cùng con được! Ta sẽ chuẩn bị thật tốt cho hôn lễ của con,sẽ làm cho con trở thành cô dâu đẹp nhất,hạnh phúc nhất !

-Lòng tốt của phụ thân,ta vô cùng cảm kích,nữ nhi xin phép về trước!

-Ân!

Ta cúi đầu chào lễ phép rồi nhanh chóng đi ra xe ngựa về phủ. Mệt chết đi được,phải đánh một giấc lấy lại tinh thần thôi.

Bảy ngày sau…tại Ngôn quốc

-Vương gia,có thư!

-Đưa cho ta! Ngươi ra ngoài đi!

“Nhị đệ,có tin của sứ giả nói rằng Tứ tiểu thư của tể tướng Nam Phụng đã nhận lời cầu hôn,hẹn một tháng nữa cử hành hôn lễ tại Chu quốc,đệ mau chóng lên đường sang Chu quốc,mọi việc ta đã sắp xếp chu toàn”

-Hừ…

Qủa nhiên hoàng thượng đã có tính toán từ trước,hắn từ khi nào trở thành con rối trong tay hoàng thượng rồi? Hắn cứ tưởng nữ nhân kia sẽ từ chối,nào ngờ…Thành thân ư?Được thôi,hắn vì đất nước mà làm vật hy sinh,nữ nhân kia sẽ làm vật hy sinh của hắn.Nàng ta sẽ phải chết.

-Vương gia,thuộc hạ đã hoàn thành nhiệm vụ!

-Tốt,mau nói!

-Nam Ngự Yên Yên là con rơi của tể tướng Nam Phụng,mẫu thân của nàng qua đời lúc hai tuổi nên Nam Phụng đưa nàng về phủ tể tướng để nuôi dưỡng. Thân thể của nàng từ nhỏ đã rất yếu ớt nên thường xuyên mang bệnh,lại sống cách biệt không dám ra ngoài. Tháng trước nghe nói bị xô ngã xuống hồ suýt tử nạn,khi tỉnh lại thì không còn nhớ gì nữa.

-Tiếp tục điều tra cho ta!

-Thuộc hạ đã biết!

Yếu ớt? Như vậy càng tốt,hắn sẽ mượn cơ hội giết nàng rồi nói rằng nàng mang bạo bệnh mà qua đời. Nữ nhân đối với hắn không quan trọng,tình yêu lại càng không (tác giả: đến lúc biết yêu rồi thì cho nhà ngươi chết,hé hé…). Đối với hắn,đất nước mới là tất cả,vì đất nước,hắn sẵn sàng hy sinh tình yêu.

( chương này ngắn,qua chương sau 2 nhân vật chính sẽ gặn nhau trong một hoành cảnh…cực biến thái)

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 9

chương 9]

——————————————————————————–

Thời gian trôi qua thật nhanh,mới đó mà đã qua hai tuần ta sống trong cuộc sống tiểu thư tươi đẹp. Hai vị tỷ tỷ “kính yêu” của ta cũng thường đến hỏi thăm sức khỏe nhưng đều bị Ma Y,Thiên Y đuổi cổ ra khỏi viện. Sau nhiều lần bị làm phiền, ta quyết định học võ công của người cổ đại để phòng thân. Người ta bái làm sư phụ không ai khác chính là đại ca đẹp trai của ta cộng thêm Thiên Y,Ma Y. Ta rất muốn học khinh công bay qua bay lại như trong mấy bộ phim kiếm hiệp Trung Quốc nhưng rất tiếc là đại ca bảo ta không có nội lực. Muốn học khinh công trước tiên phải luyện nội công nhưng ta…làm biếng lại không muốn thân thể xinh đẹp này bị bầm dập nên tạm gác lại “ước mơ” bay qua bay lại mà chuyền sang học mấy chiêu võ đơn giản của đại ca. Ma Y thì tận tình dạy ta chế độc dược nhưng ta luôn làm độc dược bay mùi rất thủm,vậy là một “ước mơ” nữa tạm thời bị gác lại. Cuối cùng là Thiên Y,ta có thể học theo hắn chế giải dược nhưng lại không có ai có đủ can đảm để uống thử. Thế là xong,cả ba chuyện ta đều không làm được. Vẫn là ăn,ngủ,chơi đùa thì hơn. Ta nguyện sống cuộc sống như vậy tới cuối đời,hắc…hắc…

-Tiểu thư,người ở đâu?

-Gì vậy?

-Phù…tiểu thư ở đây mà làm Đình nhi tìm bở hơi tai!

-Tìm ta làm gì?

-Tiểu thư mau về,lão gia đang muốn gặp người !

-Gặp ta? Để làm gì chứ?

-Đình nhi không biết,nhưng hình như có chuyện gì đó rất quan trọng,lão gia bảo em phải gọi tiểu thư về cho bằng được!

-Phụ thân ta đang ở đâu?

-Thưa…đang ở nhà chính chờ người!

Ây da…phụ thân tìm ta không đúng lúc gì cả,vừa định làm cái võng đánh một giấc thì đã bị gọi rồi.

-Tiểu thư,nhanh lên một chút!

-Được rồi,ta biết rồi!

-Tiểu thư,Đình nhi xem sắc mặt của lão gia không được tốt cho lắm. Nhất định là có chuyện lớn rồi!

-Có chuyện lớn???

Ách…chuyện gì mà đích thân ông ta phải tới đây? Như vậy có thể khẳng định việc này không ít cũng nhiều là có liên quan đến ta. Nghe Vân Đình hối thúc ta cũng nhanh chóng ba chân bốn cẳng hướng phủ chính chạy tới. Aiz…phụ thân của ta kia rồi,sắc mặt ông ta quả nhiên không được tốt. Nhìn cách ông ta uống trà vội vàng chẳng khác gì uống nước ta đoán chuyện này có vẻ rất lớn.

-Phụ thân,người tìm Yên nhi?

-Yên nhi đó à?

-Dạ!

-Con mau ngồi xuống đi!

-Phụ Thân,người cho Vân Đình tìm ta có chuyện gì không?

-Ta…

-Sao ạ?

-…

-Phụ thân làm sao vậy? Người có chuyện gì thì mau nói đi !

-Yên nhi,con nghĩ gì nếu phụ thân đem con gả đi?

-Ý người là lấy chồng đó hả?

-…Ừ!

-Lấy chồng…phụttttt…Phụ thân nói gì vậy?

Bao nhiêu trà ta cố gắng ngốn trong miệng đều phun ra hết. Má ơi…ông ta nói cái gì vậy? Ta mới có mười tám tuổi,thân xác này lại chỉ mới mười bảy. Điên rồi,điên rồi,ông ta điên rồi.

-Yên nhi,hoàng thượng gọi ta vào cung rồi nói với ta rằng Nhị vương gia Ngôn quốc có ý định cầu hôn con.

-Cái gì? Hắn là ai? Tại sao lại cầu hôn ta?

OMG,Tên Nhị vương gia nào điên vậy? Từ nhỏ thân xác này chỉ sống lủi thủi ở đây thì làm sao quen biết Nhị vương gia tận bên Ngôn quốc? Thêm nữa lại chính hoàng thượng nói cho phụ thân ta biết…chuyện này rất rất lớn rồi nha.

-Lão gia!

-Ai đó?

-Nô tài là Tiều Đức!

-Chẳng phải bảo ngươi ở ngoài chờ ta sao?

-Nhưng lão gia,Hoàng thượng vừa sai người đến phủ tể tướng mời tứ tiểu thư vào cung!

-Cái gì? Khi nào vào?

–Ngay bây giờ ạ!

-Được rồi,ngươi lui ra ngoài trước đi!

-Phụ thân,chuyện này rốt cuộc là sao?

-Ta không ngờ hoàng thượng lại chủ động ra tay trước! Yên nhi,mau chuẩn bị vào cung,phụ thân đi cùng con!

-Nhưng mà…làm ơn cho ta biết là đã xảy ra chuyện gì?

-Chu quốc chúng ta và Ngọc quốc có ý định liên kết,hoàng thượng hỗ trợ vũ khí cho Ngôn quốc,đổi lại Ngôn quốc sẽ hỗ trợ kinh phí,cống nạp châu báo cho Chu quốc!

-Vậy thì có liên quan gì tới ta chứ?

-Yên nhi,người nắm giữ công thức,bí quyết chế tạo vũ khí…chính là phụ thân!

Ta chết trân…chỉ có phim ảnh mới có mấy cái chuyện vớ vẩn như thế này thôi phải không? Trời ơi,ta ước gì đây chỉ là đang đóng phim,huhu…có phải là ông trời thấy ta ăn no sung sướng nên cố tình bắt ta lao động khổ sai để trả thù?Tên hoàng thượng khốn kiếp xem ta như vật hy sinh cho sự liên kết? Ta nghe theo lời phụ thân vội vàng thay đổi xiêm y rồi leo lên xe ngựa thẳng tiến vào hoàng cung.Ta lên đường đi gặp tên hoàng thượng rắm thối tự tiện gả ta cho người khác. Vì phủ tể tướng ở kinh thành nên đường tới hoàng cung không xa xôi mấy,khoảng một tiếng là đã tới nơi. Tên thái giám ẻo lả bảo hoàng thượng đang chờ ta ở ngự hoa viên,hắn chỉ muốn gặp riêng ta nên phụ thân đáng thương của ta đành đứng chờ ở đại sảnh. Nói rồi tên ái nam ái nữ dẫn ta đi vòng vèo,qua rất nhiều ngôi nhà to lớn,qua mấy cái hồ nước rồi tới mấy cài cầu ta mới tới được ngự hoa viên. Hoàng cung quả nhiên rất to lớn,tới nơi này rồi mới biết biệt viện của ta chĩ như cái lỗ mũi mà thôi.

-Nam Ngự Yên Yên cô nương,đã tới nơi,hoàng thượng đang ngự ở đằng kia!

-Ờ…

Ta không nhanh không chậm bước tới hướng nam tử đang ngồi trong đình,thoạt nhìn trông vóc người hắn có vẻ rất mạnh mẽ cường tráng,tuổi tác chỉ khoảng 24,25 tuổi. Hắn quay sang nhìn ta…

-Ngươi…là hoàng thượng hả?

-Vô lễ! Ngươi không hành lễ với hoàng thượng lại còn tự tiện…

-Tiểu La tử! Lui xuống!

Nam tử nhìn ta một cái rồi quay sang bảo tên thái giám chết bầm kia lui xuống. Ta quên mất đây là cổ đại,hoàng thượng là lớn nhất,hên là lúc nãy ta không **** hắn,nếu không cái đầu yêu dấu của ta rớt xuống đất từ nãy giờ rồi. Phù…

-Mởi cô nương ngồi!

-Ồ…cám ơn!

Trời ơi có ai chụp hình hay quay phim ở đây không? Ta đang nói chuyện với hoàng thượng,với siêu cấp đại boss đầy quyền lực đó nha. Hắn có giọng nói cực kì quyến rũ,trên người lại toát ra khí thế của bậc vua chúa oai hùng,khuôn mặt cũng rất điển trai,một đôi mắt biết nói,cánh mũi nhỏ nhắn,thẳng,cao.Đôi môi mỏng cuốn hút,rất man,rất nam tính.

-Sao cô nương không nói chuyện?

–Ta…nô tỳ tham kiến hoàng thượng!

Trước hết vỗ mông ngựa để thoát chết trước rồi tính sau,tự ái không quan trọng bằng tính mạng.

-Không cần đa lễ!

-Nô tỳ vừa rồi vô cùng thất lễ,mong hoàng thượng tha tội!

Ta bày ra bộ mặt đưa đám, hạ giọng mềm yếu nói chuyện với hắn…cầu trời không bị xử trảm

-Trẫm không phải là hôn quân,không cần phải sợ hãi như vậy!

-Hoàng thượng nói thật hả?

-Mạng người đối với trẫm không phải là cỏ rác,trẫm xem mạng người như sinh linh trân quý,cô nương không cần phải sợ trẫm chém đầu!

-Ô…làm nãy giờ ta tốn công lo lắng! Khát quá,ta uống trà được không?

-Cứ tự nhiên!

-Oa…trà ngon quá! Hoàng thượng rất biết hưởng thụ nha!

-Đa tạ cô nương quá khen!

-Ý,quên mất,hoàng thượng mời ta vào cung làm gì?

-Nhị vương gia Ngôn quốc có ý muốn ngỏ lời cầu hôn tứ tiểu thư của tể tướng Nam Phụng,xin hỏi ý cô nương thế nào?

-Bắt ta thành quân bài để liên kết hai nước?

-Cô nương hãy hiểu,vì đất nước này,trẫm có thể làm bất cứ việc gì!

-Ô…vậy Nhị vương gia đó như thế nào?

-Nghe nói là tướng lĩnh của quân đội Ngôn quốc,văn võ song toàn,tướng mạo lại vô cùng thanh tú tựa tiên nhân.

Tiên nhân? Có quăng boom không vậy? Suy đi nghĩ lại,hắn là Nhị vương gia,mà nhị vương gia hình như chức vụ cũng rất to nha

-Hắn…Nhị vương gia đó…giàu không?

-Hắn là đệ đệ của hoàng đế Ngôn quốc,dưới một người trên vạn người!

Em hoàng đế? Hơn cả phụ thân của ta luôn đó nha. Nếu ta lấy hắn…xem ra cũng không tồi. Sao bây giờ nhỉ?

-Nếu ta không lấy hắn thì có sao không?

-Có thể chiến tranh sẽ xảy ra,sẽ có hàng ngàn người dân bá tánh vô tội phải chết!

-Chết?

-Cô nương đứng yên nhìn người khác chết vì mình sao?

-Ta…không có…

Ta bắt đầu đấu tranh tư tưởng.Lấy tên nhị vương gia đó ta sẽ làm em dâu hoàng đế Ngôn quốc,mà làm bà con với hoàng đế thì sẽ có cuộc sống vinh hoa phú quý. Ngược lại,nếu ta không lấy hắn thì ngỡ chiến tranh xảy ra,mọi người phải hy sinh…Được rồi,lấy thì lấy! Ta cũng không có lỗ gì.

-Hoàng thượng,ta đồng ý lấy Nhị vương gia Ngôn quốc!

XUYÊN QUA THỜI KHÔNG TA THÀNH VƯƠNG PHI Chương 8

[CHƯƠNG 8]

Tèng teng…Nam chính lên sàn!

Từ một trăm năm nay,đất nước tứ phân theo bốn hướng Đông,Tây,Nam,Bắc. Phía Đông là Chu quốc giỏi về chế tạo vũ khí,phía Nam là Ngôn quốc giàu có trù phú,phía Tây là Ngọc quốc hiếu chiến,còn lại phía Bắc là Kim quốc nổi tiếng cảnh đẹp như tiên. Cả bốn quốc gia đều có hoàng đế đứng đầu trị vì. Hoàng đế Chu quốc là Quốc Hoa Mộ Lang,hoàng đế Ngôn quốc là Thượng Quan Cách,hoàng đế Ngọc quốc là Hạ Tu Lý Phong, hoàng đế Kim quốc là Bạch Phong Vân.Hiện nay,Ngọc quốc là nước lớn mạnh nhất,đồng thời từ đó mà bắt đầu nuôi dã tâm thống nhất tứ quốc,Hạ Tu Lý Phong là người đa đoan,nhiều quỷ kế,hắn âm thầm nuôi binh dưỡng tướng chờ thời cơ đánh chiếm Ngôn quốc,lấy sự giàu có của Ngôn quốc làm bước đà thống nhất các nước còn lại.

Tại Ngôn quốc…Phủ Nhị vương gia…

-Vương gia,hoàng thượng có lệnh,hạ chỉ mời người vào cung!

-Hoàng thượng hạ chỉ khi nào?

-Thưa…vừa mới lúc nãy,Lý Công Công hiện đang chờ người ngoài sảnh!

-Được rồi,ngươi lui ra ngoài chuẩn bị xe ngựa đi!

-Nô tài cáo lui!

Gia nô cúi đầu tạ ơn rồi cung kính bước ra ngoài,trong thư phòng nam tử chậm rãi buông sách xuống,hàng mi dài khép hờ như đang suy nghĩ xa xăm,những lọn tóc bạch kim thi nhau chảy xuống vai chan hòa với nắng vàng ban mai làm mái tóc của hắn thêm phần rực rỡ. Ở Ngôn quốc,tóc vàng và bạch kim chính là biểu tượng đặc trưng cho dòng máu hoàng tộc,ngoài vua ra,chỉ có những người mang thân phận cao quý chung dòng máu với vua mới có được một trong hai màu tóc này.Hắn chính là một trong số những người mang chung dòng máu với vua-nhị vương gia Ngôn quốc-Thượng Quan Tán Lý. Hắn vẫn ngồi trong thư phòng,hướng đầu ra cửa sổ,mi mắt vẫn khép,một thân bạch y đồng với màu tóc trông thật thuần khiết không hề nhuốm nửa hạt bụi trần,giống như được chắt lọc từ những gì tinh túy nhất của đất trời hòa quyện vào khí phách tồn tại trên người hắn.

-Vương gia,xe ngựa đã được chuẩn bị xong,hiện đang đợi ở ngoài cửa vương phủ!

-Ta đã biết!

Khẽ xoay người đứng lên,những lọn tóc lại thi nhau trượt xuống bộ ngực siêu gợi cảm mà tất cả nữ nhân nhìn vào đều chảy máu mũi. Mang khuôn mặt thuần khiết của tiên nhân nhưng bất quá…tính cách của hắn lại trái ngược hoàn toàn.

Hoàng cung Ngôn quốc…hắn ung dung tiêu sái bước vào,mọi người đều cúi đầu không dám nhúch nhích

-Hoàng thượng đang ở đâu?

-Thưa vương gia,hoàng thượng đang chờ người ở ngự thư phòng,nô tài mạn phép được đưa người đến đó!

-Không cần,tự ta đi được rồi!

Hắn phất tay áo đuổi tên thái giám rồi tự mình sử dụng khinh công bay thẳng đến ngự thư phòng-nơi vua đọc sách.Trong phòng,một nam tử tóc vàng trạc 26 tuổi đang thong thả uống trà,bàn tay thon dài ôm lấy tách trà nhẹ nhàng đưa lên mũi thưởng thức,phong cách tao nhã cao quý.

-Trà thơm!

-Hoàng thượng!

Nam tử khẽ mỉm cười,ung dung đặt tách trà xuống mà không hề phát ra tiếng động.

-Vào đi!

-Thần đệ tham kiến hoàng thượng!

-Ở đây chỉ có ta và nhị đệ,không cần phải đa lễ như vậy!

-Đa tạ hoàng thượng!

Hoàng đế Thượng Quan Cách của Ngôn quốc nổi tiếng hào hoa phong nhã,làm việc luôn dựa vào lý trí,sáng suốt tinh thông,võ công lại vô cùng phi phàm,đáng tiếc lại chưa từng động tâm với nữ nhân,hắn tự nhận nữ nhân trên đời này chỉ là công cụ làm ấm giường.

-Có biết hôm nay ta hạ chỉ mời đệ vào cung nhằm mục đích gì không?

-Nếu ta đoán không lầm thì lại là chuyện về Ngọc quốc!

-Đệ nói đúng một nửa! Hạ Tu Lý Phong quả nhiên đang gây sức ép bắt Chu quốc bán vũ khí cho hắn. Nếu việc này thành công thì nguy to,bởi vũ khí của Chu quốc nổi tiếng bền chắc,độ sát thương lại vô cùng cao,xưa nay chưa từng có nước nào địch lại!

-Vậy một nửa còn lại?

-Vì vậy,chúng ta phải nhanh chóng liên kết với Chu quốc lần nữa bởi ta biết hoàng đế Chu quốc không ưa gì Ngọc quốc hiếu chiến,lại càng không ưa sự âm hiểm xảo trá của Hạ Tu Lý Phong. Nếu có thêm được sự liên kết về vũ khí,Ngọc quốc tạm thời sẽ không dám đụng đến Ngôn quốc!

-Liên kết? Bằng cách nào?

-Việc này phải nhờ tới đệ thôi!

-Nhờ tới ta?

-Theo như điều tra,việc chế tạo vũ khí không nằm trong tay hoàng đế Chu quốc mà lại nằm trong tay tể tướng!

-Chính là tể tướng Chu quốc-Nam phụng danh chấn thiên hạ một thời ?

-Đúng vậy! Ông ta có một người con trai và ba người con gái!

-Hoàng thượng muốn ta cầu thân,hỏi cưới con gái ông ta?

-Không sai!

-Ông ta có ba đứa con gái,hoàng thượng muốn ta hỏi cưới ai?

-Theo thông tin mà gián diệp của ta cung cấp,tể tướng Nam Phụng rất yêu thương người con gái thứ tư của mình!

-Nàng ta tên gì?

-Nam Ngự Yên Yên!

-Hừ…

-Thế nào? Đệ không thích bị ép hôn?

-Lệnh của hoàng thượng ta nào dám.

-Vậy được rồi,ta đã gửi thư nhờ sứ giả mang đến cho Hoàng đế Chu quốc. Nếu nhận được hồi âm đồng ý,ta sẽ ban thánh chỉ sai đệ sang Chu quốc cầu hôn!

-Thần đệ xin lĩnh mệnh!

-Đã trễ rồi,đệ về trước đi,ta còn một số công việc,không tiễn đệ được!

-Xin cáo từ!

Trên đường trở về,hắn không ngừng suy nghĩ,xưa nay hoàng thượng làm việc đều có mục đích,hắn và hoàng thượng lại luôn xem nhau như bằng hữu,mọi việc hắn đều nghe theo sắp xếp của hoàng thượng,tuy hắn không muốn lập phi nhưng nếu cãi lệnh hoàng đế ắt sẽ không có kết quả tốt.

-Thanh Long!

-Thuộc hạ có mặt!

-Sang Chu quốc điều tra người con gái thứ tư của tể tướng Nam phụng-Nam Ngự Yên Yên!